VẦNG DƯƠNG CỔ TÍCH!

Cứ độ tháng bảy về

Con lại buồn quay quắt

Nhìn trời xanh, xanh ngắt

Thấy lòng mình quạnh hiu

Mây gió phủ tiêu điều

Như kết vành tang trắng

Bao năm trời xa vắng

Ba vẫn về trong mơ

Con giật mình tỉnh giấc

Mới biết mình bơ vơ

Con cứ mãi sửng sờ

Như không tin sự thật

Một tình thương như nhất

Đã đi về xa xôi

Mặc dòng nước mắt rơi

Để biết mình côi cút

Từ nay đời trong đục

Con một mình chơi vơi

Lầm lủi giữa chợ đời

Không còn Ba nâng đở

Cả bầu trời tan vở

Con dấu vội vào tim

Vờ cứ mãi đi tìm

Hình bóng Ba còn lại

Nhưng tìm hoài tìm mãi

Chỉ còn lại nhớ thương

Bao kỷ niệm vấn vương

Hằn sâu trên trán Mẹ

Thu khẻ về quạnh quẻ

Mây kết giọt lệ sầu

Con chẳng biết về đâu

Trong muôn vàn nổi nhớ

Hai khung trời cách trở

Lẻ vô thường cuốn trôi

Con mất Ba thật rồi

Một Vầng Dương cổ tích

Hàn Giang Tử

.

menu