[Truyện tranh Phật Giáo] người mù với cây lồng đèn

[Truyện tranh Phật Giáo] người mù với cây lồng đèn


Có một người mù đi thăm một  người  bạn thân, ở lại chơi đến khuya mới về. Người bạn trao cho anh ta một cái đèn lồng, anh ta cười  nói:

Bạn thật là lẩm cẩm, đối với tôi thì ánh sáng cũng như bóng tối, bạn đưa đèn cho tôi làm gì ?

Người  bạn nói :

Tôi biết rồi ! đường đi từ nhà anh qua nhà tôi, anh đã thuộc lòng rồi, anh đâu cần đèn để soi đường nữa ! Nhưng có cái đèn, anh sẽ khỏi bị người khác đâm sầm vào  người  vì trời tối họ không thể thấy anh!

Người mù nghe lời bạn, cầm chiếc lồng đèn  mạnh dạn bước đi … nhưng một lúc sau cũng có người đâm sầm vào anh ta!

Anh ta ngạc nhiên la lớn:

Ô hay! Đi đường phải cẩn thận chứ ! Bộ ông không thấy ánh đèn của tôi sao ?

Người  kia chậm rãi trả lời:

Này ông bạn ơi! đèn của bạn đã tắt từ hồi nào rồi!

 

Thưa Anh Chị Em,

Đây là một trong những câu chuyện Thiền trong cuốn “Zen Flesh, Zen Bones”  của Paul Reps.

Tùy theo quan điểm, lập trường , căn cơ, trình độ vể Phật học và kiến thức, sự quán chiếu …của mỗi người  mà anh chị em chúng ta rút ra những bài học khác nhau ; Nhóm Áo Lam xin đưa ra những nhận xét khác nhau của 3 gnười  bạn về câu chuyện này .

Người  thứ nhất nói rằng họ thấy tội nghiệp cho người  mù, kết tội người kể câu chuyện này không có tình người, đem chuyện tàn tật của người ta ra làm trò cười,

Người  thứ hai nói rằng phải hiểu đây là câu chuyện thiền, có tính cách tượng trưng, “mù” không phải vì cặp mắt không thấy đường mà chỉ những người có đầy đủ 5 giác quan nhưng cái nhìn lệch  lạc vì cố chấp, thành kiến, yêu-ghét v.v..

Người  thứ ba nói rằng câu chuyện này cho chúng ta  2 bài học: trước nhất là đừng ỷ lại vào ngọn đèn, đừng chấp chặt vào ý niệm “đèn sáng” mà quên rằng ngọn đèn có thể bị gió thổi tắt đi dễ dàng  … và bài học thứ 2 là người mù trong câu chuyện này rất sáng ý , nghe người  kia nhắc “đèn tắt” là  “ngộ”  ngay , không nói thêm một tiếng nào!

Trên thực tế, có đôi khi chúng ta cũng ỷ lại vào ngọn đền vay mượn của kiến  thức mà sinh ra ngã mạn, nếu có ai nhắc nhở, đó không phải là ngọn đèn trí tuệ (hay ngọn đèn trí tuệ đã tắt) thì đã không biết tỉnh ngộ, lại còn hung hăng gây gổ, v.v… tự cho ta đây hơn người , là trung tâm vũ trụ v.v.. không cần nghe ai dạy bảo hết ! nếu chúng ta  khiêm tốn học hỏi, tinh tấn tu học và tu tập v..v.. thì chúng ta có thể tiến bộ  xa hơn .

Đó là ý kiến của 3 hạng người  , anh chị em chúng ta có cơ hội để suy gẫm và rút ra bài học cho riêng mình

Trân trọng,

Nhóm Áo Lam

[Theo http://www.gdptvn-usa.org]

menu