Thương nhớ người dưng

Thương nhớ người dưng

 

 

Xưa mẹ bảo chớ nên thương người lạ,

Kẻo đêm về thổn thức nỗi nhớ nhung,

Đã yêu rồi thương nhớ mãi mông lung,

Tương tư khổ, sầu trần ai con ạ!

Mười ba tuổi con đã quen người ấy,

Lần gặp đầu gây bao nỗi xuyến xao,

Ba cấm đoán, mẹ rầy la, khuyên bảo

Con cứng đầu, dấu ba mẹ hẹn hò.

Tuần một lần chỉ chiều chủ nhật thôi,

Rồi sau đó thêm những lần hẹn khác,

Có đôi khi trốn học lòng tan tát,

Cũng chỉ vì lỡ hẹn với người dưng.

Mười mấy năm trường quấn quýt mãi không ngưng,

Nay lỗi hẹn, con theo đò về bến khác,

Để lại sau lưng bao nỗi niềm man mát,

Đức Tâm ơi! Thương nhớ mãi không ngừng.

————-

*N.P

menu