[Thơ] Tôi sống

[Thơ] Tôi sống
Tôi sống giữa mênh mông trời đất, biết đâu là giới hạn của không gian, thời gian. 
Tôi sống giữa đại ngàn thênh thang, rừng già thác đổ âm vang hỏi bao nhiêu tuổi 
Tôi sống giữa những tháng ngày rong ruổi, ôm ấp mơ ước hoài bão tuổi đôi mươi 
Tôi sống với bao la tình người, chỉ biết cho đi mà không bao giờ nghĩ rằng được lại 
Tôi sống trong những ngày ngây dại, tuổi thơ cánh diều chao lượn bay xa 
Tôi sống vội vã tháng ngày qua, bôn ba dừng lại lúc nào thì mới phải ? 
Tôi sống trong những ngày trống trải, khắc khoải đợi chờ như nắng hạn chờ mưa 
Tôi sống bao lâu không biết nữa, hiện tại làm gì cho hoa nở ngày mai 
Tôi sống đời hóa cảnh thiên thai, góp nhặt mỗi ngày để sẽ chia hạnh phúc 
Tôi sống trong hão huyền ngũ dục, vô minh che mờ chìm đắm đam mê 
Tôi sống vô hồn những tháng ngày lê thê, đến khi nghĩ lại có thể nào quá muộn? 
Tôi sống với những gì tôi muốn, khí phách ngang tàng nhìn chẳng giống ai 
Tôi sống đời tình nghĩa phôi phai, hình ảnh rung tim sao lại hờ hững?
Tôi sống cạnh bên bờ đá dựng, ngoảnh mặt đằng sau vực thẳm muôn trùng 
Tôi sống còn mơ mộng lung tung, thay vì hãy nghĩ suy thực tế 
Tôi đã sống còn nhiều hơn thế…thiện ác, chánh tà, phức tạp đúng sai 
Tôi là tôi hay tôi là ai? là tôi là ai vòng đời vô thường luân hồi vẫn thế…
Và, Tôi biết lối về ngay ở chánh tâm, diệt ngã tâm sinh, dặn mình phá chấp 
Tôi là anh, anh là tôi quá khứ, hiện tại và vị lai phải không như duyên ta đã gặp
Tôi cùng anh, búp sen tay chấp lòng thành hướng Phật từ Tâm.
  • Nguyên Lê – Trích Vườn Lam Đức Tâm
menu
menu