Tách cà phê

Tách cà phê

Ít khi nào ngồi với tách cà phê
Bởi không thích chết thời gian và vị đắng
Đến một ngày chân bước qua khoảng lặng
Chợt nhận ra vị đắng thật sự cần

Giọt cà phê rơi vào trong tĩnh lặng
Chầm chậm lại từng bước nặng thời gian
Buồn vui đó rồi phút chốc hòa tan
Môi giữ lại hương nồng nàn vị đắng

Mình một mình trong căn phòng vắng
Đợi cà phê tí tách ngoài trời mưa
Tôi ơi tôi, đã thức dậy chưa…?
Nghe nhạc Trịnh, ta như vừa chợt tỉnh


“ …Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…”
Biết vậy rồi mà chân vẫn bước đi
Đời loanh quanh tâm nào có sá chi
Ta có đi thì mới ắt có tới


Tách cà phê ta với cuộc sống mới
Chẳng rộn ràng cũng chẳng đợi tình tang
Cảm ơn đời cho khoảnh khắc sang trang
Tâm cảm nhận cà phê đâu là vị đắng

Nguyên Lê

menu