Quê Tôi

(Cảm tác sau khi đọc bài thơ Chợt Nhớ của
Nguyễn Tùng Bá Khoa đăng trên Tuệ Đăng 27)


Đã một thời chợt nhớ khẽ đi qua
Cũng luỹ tre xanh luống mạ mượt mà
Quê tôi nghèo lưng trần phơi mưa nắng
Tình người hương quê ngọt ngào sâu lắng
Khói lam chiều nhuộm thắm một trời thơ
Chiếc cầu duyên nối nhẹ cả đôi bờ
Cho day dứt người con, giờ! xa xứ
Nhưng sông quê vẫn nghiêng  mình tha thứ
Đón bàn chân nhỏ bé khẽ quay về
Vẫn đơn sơ nhành hoa dại bờ đê
Sao đẹp lạ, thẩn thờ, tôi chết lặng
Thương quá quê mình, oằn vai gánh nặng
Vẫn một lòng nâng đỡ gót chân son
Dù ai đi, ai ở, mất hay còn!
Quê vẫn thế, vẫn hiền từ muôn thuở
Pha hương thơm theo làn hơi thở
Hương diệu kỳ nuôi dưỡng một đời thơ
Cho ngây ngất, cho vụng dại ngẩn ngơ
Tôi bổng thấy như mình thời nhỏ dại
Lặng lẽ đi tìm hương nồng ngỡ phôi phai!

Minh Lợi

menu