Nhớ Về Một Mùa Xuân – Minh Huệ

Chỉ còn không ít ngày nữa thì sẽ tới ngày lễ cổ truyền của dân tộc Việt Nam, đó chính là ngày Tết Nguyên Đán. Mỗi một năm qua đi, đó là một quãng thời gian để chúng ta nhìn lại về những thành tích học tập và lao động của năm đó. Bên cạnh những thành tích đó, có một điều không thể không nói đến, mà mỗi con người Việt Nam ta, dù đi đến đâu cũng không thể quên được, đó là Tết Nguyên Đán. Đây là một truyền thống văn hóa, một bản sắc dân tộc từ ngàn đời nay, mà mỗi gia đình lớn hay nhỏ của chúng ta, cha mẹ, anh em và bạn bè được gần gũi, cùng đi chợ xuân, cùng ngồi bên bếp lửa hồng trông bánh chưng chờ trời sáng. Dường như ngày Tết có một hương vị đặc biệt, khi ta ăn một món ăn, hay khi ta nâng một ly champagne cùng gia đình thì có cảm giác lâng lâng khó tả.

Tôi biết là mỗi người đã trải qua những cái Tết khác nhau, nhưng tôi tin rằng, hương vị Tết của mọi người có nét chung rất lớn! Chẳng thế mà cứ mỗi dịp Tết đến tất cả chúng ta, những người con đất Việt đều thấy xốn xang, rộn ràng trong lòng, đi đâu cũng nói cười hớn hở hơn, gặp nhau chào nhau thân thương hơn vì có hương vị Tết. Tôi nhớ lại những ngày ăn Tết cùng gia đình, lúc các học sinh, sinh viên được nghỉ cũng là lúc các chợ Tết bắt đầu họp đông đúc. Người người, nhà nhà đổ ra chợ Tết để mua sắm. Ba mẹ thì đi mua các loại hoa quả như: quả bưởi, xoài, dừa, thơm, mãng cầu hay có thêm quýt, cam, nho… để bày mâm ngũ quả, rồi sắm cả những vật dụng mới, quần áo mới nữa.

Năm hết tết đến có lẽ mỗi người trong chúng ta, chắc rằng ai ai cũng sẽ nhớ đến những cái Tết trong kỉ niệm sum vầy cùng mọi người thân trong gia đình và bạn bè. Cũng chính vì những điều này mà ngày Tết thường là những ngày vui được chờ đón nhiều nhất trong một năm. Tôi vẫn còn nhớ khi còn nhỏ, vào những ngày gần tết. Anh em chúng tôi được ba chở đi ra ngoài để xem lân múa, đi xem chợ hoa, đốt pháo và thích nhất là được đi mua sắm quần áo, giày dép mới. Tường nhà và các khung cửa thì được phủ thêm màu áo mới, các vật dụng trong nhà thì được sắp xếp ngăn nắp hơn gọn gàn hơn, mỗi con đường mang một khuôn mặt mới, mỗi góc phố mang một cảm giác mới và con người cũng mang một niềm vui mới. Niềm vui chào đón một năm mới, một hạnh phúc mới, một cuộc đời mới. Mọi thứ như trỗi dậy, hân hoan và bừng sáng sau một năm vất vả.

Càng vào những ngày cuối năm, cái không khí này càng rõ ràng và đậm nét. Đến ngày 25 â.l  thì mọi người cùng nhau đi tảo mộ, một việc làm thể hiện lòng tri ân của những người còn sống dành cho những người đã khuất. Khát khao được thắp nén hương trước mộ gia tiên và những người trong gia đình đã khuất để mời về cũng ăn Tết,  nhớ những lúc giúp mẹ nấu cơm chiều 30 Tết cúng bữa cơm tất niên, nhớ đêm giao thừa đứng trước bàn thờ gia tiên thắp nén hương cầu mong cho một năm mới an khang và thịnh vượng…. Ôi! có biết bao điều để nhớ!

Giờ khắc giao thừa là giờ khắc thiêng liêng nhất, gia đình tôi sum vầy đoàn tụ, xen lẫn tiếng pháo hoa vọng từ bên ngoài vào. Ba tôi tuy nghiêm khắc lắm vậy mà lúc ấy ông luôn luôn cười thật tươi. Nụ cười của ba đến bây giờ tôi cũng không sao quên được, nó như một bông hoa mai vàng năm cánh theo tôi mãi đến bây giờ. Trong tâm trí tôi, khoảnh khắc chúng tôi chúc tết ba mẹ vẫn như vừa xảy ra hôm qua. Cả đám khoanh tay ngay ngắn, đứng thành vòng tròn, đứa nào cũng tranh nhau chúc trước để được nhận tiền lì xì. Ngoài kia ô cửa sổ, những cánh mai vàng nở rực rỡ hơn bao giờ hết, mọi cảnh vật như đang đua nhau vươn mình đón lấy buổi đầu xuân nắng ấm. Và bên trong căn nhà nhỏ, tiếng chúc tết rộn ràng của lũ trẻ chúng tôi hòa lẫn những tiếng cười khúc khích làm cho không gian thật nhộn nhịp, tưng bừng. Tôi nhớ hết, không quên hay bỏ sót dù là chi tiết nhỏ, bởi đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của gia đình chúng tôi. Không gian, thời gian, cảnh vật, âm thanh và tình người… tất cả như hòa lẫn vào nhau, ca nên một giai điệu đón xuân âm vang tuyệt vời.

Nhưng có một điều làm tôi bứt rứt mãi, đó chính là những giọt nước mắt của mẹ tôi. Cứ mỗi đầu năm khi chúng tôi mừng tuổi mẹ thì bà lại khóc. Hồi đó còn bé, tôi cứ thắc mắc mãi không hiểu vì sao. Nhưng giờ đây, khi đã lập gia đình và có con như ba mẹ, tôi mới hiểu hết tấm lòng yêu thương của mẹ mình. Mỗi năm, khi con gái chúc tết vợ chồng tôi, tôi cũng nghèn nghẹo muốn khóc như mẹ tôi ngày xưa. Với những bậc sinh thành, con cái luôn là những giọt xuân ngọt ngào mà ông trời đã trao tặng. Mỗi mùa xuân đến là thời khắc đánh dấu những giọt xuân bé bỏng của mẹ lại thêm một tuổi mới, ngày càng lớn và trưởng thành hơn. Không có gì hạnh phúc bằng việc chứng kiến con mình khôn lớn.Vì vậy, mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác, bà thấy hạnh phúc và khóc.

Chúng tôi đón xuân, đón thời khắc giao thừa thiêng liêng không bằng vật chất bên ngoài, nhưng bằng chính tấm lòng của mỗi người chúng tôi. Đón giao thừa xong là cả  nhà tiếp tục đi hành hương đến các Đền Chùa lân cận ngay trong đêm giao thừa. Mồng một Tết thì mọi người tủa ra đi các chùa xa hơn, đẹp hơn để hưởng trọn một ngày đầu năm vui tươi trong cái lạnh nhè nhẹ của khí trời. Cuối cùng là dùng bữa cơm chay và tận hưởng giây phút thư giãn dưới mái hiên chùa cùng tiếng chuông ngân thanh thản và trầm lắng rồi trải lòng mình hồi tưởng về với quê hương xa vạn dặm.

Mùa xuân là mùa mang lại niềm vui và hạnh phúc. Nhưng với tôi nó còn hơn thế nữa, mùa xuân trên quê nhà chính là sợi dây tình thâm, sợi dây gắn kết mọi người gần gũi với nhau hơn. Để rồi người người cùng nhau đón xuân, nhà nhà cùng nhau đón tết bằng những tình cảm và những tình yêu thương chân thành nhất.vì vỡ òa trong niềm hạnh phúc ấy. Nhân dịp năm mới sắp về  xin kính chúc Qúi Ni Sư cùng tất cả BHT, Anh chị em áo lam ở khắp nơi sẽ có được một mùa xuân tươi vui, may mắn, bình yên và thịnh vượng.

Minh Huệ

menu