Người Dân Quê Thống Khổ – TNT Mặc Giang

Tôi thấy rồi em

Nước tràn bờ lênh láng

Tôi nghe rồi em

Cả biển nước mênh mông

Nước nuốt mất ruộng đồng

Nước cuốn trôi phố thị

Kia, người mẹ tay bồng tay bế

Nọ, cụ già túi rách đeo vai

Đó, con thơ nước mắt lăn dài

Đây, vợ hiền khóc chồng tang trắng…

Đeo một mớ bùi nhùi, di tản lên nơi cao, ngậm đắng

Mang một mớ tạp nham, bỏ của cải thoát thân

nuốt cay…

khốn cùng…đã trắng hai tay…

Lại càng tay trắng, đọa đày trầm kha

Vách phên tạm gọi là nhà

Cuốn trôi sạch bách cửa nhà còn chi

Gia tài, cơm gạo hẩm thiu

Quăng vào biển nước, tiêu điều xác xơ

Chút cứu trợ, dăm ba gói mì,

với vài “lon”, húp cháo

Chút lòng vàng, tiếng an tiếng ủi,

riêng thân phận đói nghèo

Từ nay, mang cả mốc meo

Tay gồng tay gánh leo trèo sơn khê

Để nghe, cạn nỗi ê chề

Một đời gian khổ, bốn bề bủa giăng

Không còn cái uống cái ăn

Lấy đâu, mà để học hành, hỡ con

Hàng rong, mua bán cõi còm

Nghèo nàn xơ xác, ai thèm ngó đâu

Cuộc đời, khốn khó ngập đầu

Dại khôn – khôn dại, xỏ xâu mang về

Dân nhà quê, vốn đã quê mùa từ nhỏ

Ít học hành, vốn không biết nói biết năn

Nên lấm la lấm lét, sợ người ta cười, biết răng

Làm, biết làm mô tê, sợ người ta chê, khổ rứa

Cả nhà, ủm thủm trong căn lều, không cửa

Gia đình, chật vật dưới vách lá, không cài

Bữa ăn, vợ chồng con cái ngồi che lại, lỡ con mắt của ai

Nhìn vào thấy, đã nhục nhằn, lại còn thêm xấu hổ

Trời ơi, cao lồng lộng, sao không thèm ngó

Đất ơi, rộng thênh thang, sao chẳng chỗ dung

Trên trần gian, đâu là chỗ khốn cùng

Hãy cứ thử đem ra mà so sánh

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao cơn ấm lạnh?

Tôi nghe rồi em,

Biết làm sao nỗi cơ hàn

Vậy mà, hết hạn hán đến lũ lụt hàng năm

Ai có hiểu người dân quê thống khổ!

menu