Nghĩa vụ thiêng liêng

Ở đâu đó ta vẫn còn thấy và nghe cách hành xử của con người đối với Người sinh thanh dưỡng dục mình, trái với đạo lý làm người truyền thống dân tộc ta.
Đức Phật đã dạy cho ta rằng “Hiếu Tâm tức là Phật Tâm, Hiếu Đạo vô phi Phật Đạo” – “là tâm Tâm hiếu Phật, đạo hiếu là đạo Phật”. Vì vậy mà đạo Phật xác định “cùng cực điều thiện, không có gì hơn hiếu”. Mọi người trong lúc thiếu thời mới cắp sách đến trường đã được học thuộc lòng:

Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

Thế thì một người có chút lương tri, làm sao lại không biết công ơn sinh thành, dưỡng dục cuả cha mẹ. Mỗi người chúng ta chỉ có một cha, một mẹ sinh ra.

Trong kinh nhà Phật cũng đã truyền lại rằng: Từ vô lượng kiếp đến nay, chúng ta lang thang trong nẻo luân hồi, bỏ thân này, nhận thân khác, sinh đi sinh lại bao lần.

Trong kinh Mục Liên Sám Pháp, Đức Phật đã nói “. Trong con người ta có mười hai bệnh, bệnh căn sâu nặng không được thấy Phật. A nan hỏi Phật: Đó là bệnh gì ? Đức Phật trả lời: “Không kính cha mẹ, đó là một bệnh; ngu si tạo ác, đó là hai bệnh; gian xảo điêu ngoa, đó là ba bệnh; lời nói hại người, đó là bốn bệnh; hay tìm lỗi người, đó là bệnh thứ năm; giết hại chúng sanh, căn bệnh thứ sáu; không biết hổ thẹn, đó là bảy bệnh; ham mê sắc dục, đó là bệnh thứ tám; kiêu ngạo khinh người, đó là chín bệnh; phạm tội không hối, là bệnh thứ mười; khen mình chê người, là bệnh thứ mười một; không biết lợi hại, là bệnh thứ mười hai”…

Chúng ta nên tâm niệm lời Đức Phật nêu trên, để lấy đó làm kim chỉ nam cho mình, tự tu sửa hàng ngày hầu loại trừ được những căn bệnh như lời Phật dậy. Ta sẽ trở thành người tốt.

Mỗi năm cứ gần đến ngày trăng tròn tháng 7 âm lịch mọi người chuẩn bị lễ Vu Lan. Đó là mùa báo ân cha mẹ, lễ VU LAN đã truyền lại từ ngàn xưa có Đức Mục Kiền Liên là tiêu biểu, gương mẫu, suốt cả nghìn đời mà Đức Phật đã để lại cho hàng Phật Tử lấy đó làm gương noi theo.

Nhưng bây giờ ngày lễ Vu Lan không còn là một đặc thù riêng của người Phật Tử, mà là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người, không phân biệt tôn giáo, đảng phái hay bất cứ một tổ chức nào. Từ các thánh hiền đến người thường dân, đã là con người ai cũng có cha, mẹ sinh ra, chính cha, mẹ đã san sẻ một phần máu, thịt để tạo nên hình hài của mỗi người con.

Tình thương của cha mẹ đối với con là thứ tình thương tuyệt vời, không bút nào tả xiết, không có bất cứ tình thương nào trên cõi đời này có thể so sánh được.

Do đó, hiếu cha mẹ chính là nghĩa vụ cao quý, thiêng liêng nhất, mà không nghĩa vụ nào bằng.

menu