Miền Trung Thương Yêu – Hàn Giang Tử

Lũ lại về dày xéo quê hương
Cảnh tang thương mắt sầu nhòa lệ
Mưa cuộc đời ngày tháng lê thê
Xin chút nắng gởi về quê vắng

***
Cho mẹ già bớt chút bâng khuâng
Mong phôi phai đôi nét in hằn
Trên trán mẹ một đời giông bão
Trong tất bật ngược xuôi tần tảo
Là hình như… có cả quê hương

***

Giữa cuộc đời đen trắng nhiễu nhương
Hình bóng mẹ!… lung linh cuộc sống.
Giữa trời đất mênh mông biển rộng
Nước cuộn trào hung dữ vươn xa
***

Em! Bé nhỏ, giữa cảnh phong ba
Thân thơ dại sao mà cay đắng
Nhìn trời đất phút giây chết lặng!
Có chút gì.. khóe mắt tuông rơi
***

Bao công sức tan nát tơi bời
Đồng trắng nước hoa màu tơi tả
Nghiệp nhà nông tháng ngày vất vả
Cả cuộc đời thoáng chốc hư không
Xin được thắp đôi nén hương lòng

***

Thầm khấn nguyện đồng bào đã mất
Tuy xác thân chở về lại đất
Nguyện hương linh an lạc miên trường
Người ở lại bớt chút đau thương

***
Để đi tiếp tháng ngày phía trước
Đường gian nan lại càng vững bước
Càng kiên gan, bền trí , vững lòng
Luôn tiếp nối truyền thống cha ông

***
Không gục ngã trước ngàn nguy khó
Sau bão lũ khó khăn còn đó
Lại cùng nhau xây dựng tương lai
Bắc Trung Nam chẳng ngại đường dài
Thân bầu bí tình thương kết chặt.

Hàn Giang Tử

menu