Khóc Thầy – HGT


Trời sài gòn sáng nay buồn quay quắt

Quặn thắt lòng, con trẻ, cảnh mồ côi

Đời nghiệt  ngã như gió thoảng mây trôi

Lẽ vô thường đến đi sao vội vả

Ngày hôm qua hãy còn là tất cả

Là tình thương là hạnh phúc mênh mông

Mà hôm nay lặng lẽ lệ đôi dòng

Nghe mặn đắng đầu môi giờ ly biệt

Nỗi đau này bút mực nào tả xiết

Cõi lòng con đau đớn quá Thầy ơi…!

Níu thời gian nghe hụt hẩng chơi vơi

Khi con mất cả bầu trời êm ả.

Rồi từ đây trên đường đời muôn ngã

Chẳng còn Thầy luôn bao bộc chở che

Con mất mẹ… Thầy ơi!…con mất mẹ

Mẹ là Thầy là tất cả yêu thương

Là bến bờ là muôn vạn nẻo đường

Là trăng sáng ngời soi chân con bước

Tay sen búp nhất tâm con nguyện ước

Cỏi liên trì Thầy tương kiến Như Lai.

Kính lạy giác linh Thầy – Đệ tử ML – HGT xin bái biệt