Dũng và Anh – Hàn Giang Tử

Nhớ về người anh Lam của tôi Tâm Đạo – Phạm Trung Khánh


Nhớ về anh tôi làm bài thơ nhỏ
Như thầm mong anh hiểu đứa em khờ
Bốn mùa xuân em chịu cảnh bơ vơ
Khi lặng lẽ anh đi vào miên viễn
***
Cỏi ta bà bao nhiêu điều thực tiễn
Chuyện buồn vui pha lẫn sự đắng cay
Khi vấp ngã, thật sự !em mới hay
Lời anh dạy em chưa làm trọn vẹn
***
Nhưng em hứa, không bao giờ lỗi hẹn!
Với màu lam, vẫn kiên định một lòng
Ngọn lữa dũng sưởi ấm trái tim hồng
Như bài pháp không lời anh gởi lại
***
Anh ung dung như không hề lo ngại
Trước hung tin bạo bịnh đến bên mình
Trên môi anh luôn nở nụ cười xinh
Dù phải chịu từng cơn đâu quặn thắt
***
Nhưng mắt anh vẫn một màu trong vắt
Của niềm tin, lý tưởng, một màu Lam
Dũng trong anh mạnh mẽ đến phi phàm
Em hãnh diện được làm người em nhỏ
***
Soi bóng anh như trăng rằm sáng tỏ
Và hiên ngang cao lớn đến lạ thường
Giữa trời đất bao nhiêu cảnh nhiễu nhương
Nghĩ về anh. Vẫn, thấy đời đẹp lạ!

HÀN GIANG TỬ

menu