Đừng bận tâm

Sướng khổ hỏi lăng nhăng
Tử sanh điều hệ trọng
Người ăn để mà sống
Hay sống để mà ăn.

Nếu sống để mà ăn
Loài hữu tính tương cận
Ăn ngày nay mai hết
Chết đói nằm nhăn răng.

Người khôn không như thế
Biết mình sống phải ăn
Phải làm ra vật chất
Làm – Ăn rất tự nhiên.

Người khôn ăn có khác
Luôn thấy biết mình ăn
Hồn nhiên và tự tại
Như hoa cho mật ong.

Cây nhờ đất mà ra
Nở muôn hoa kết trái
Đất và cây nhẫn nại
Muôn đời sống an hoà.

Cây ăn đất mà sống
Đất cho nhựa tinh khôi
Cho cuộc đời trái ngọt
Chẳng tị nhau một lời.

Có chi mà khổ sướng
Có chi mà buồn vui
Đẹp như trăng vàng óng
Sáng như ánh mặt trời.

Nguyên Hoàn.

Trích Nguyệt San 44

menu