Cuội

Trung thu dìu dịu ánh trăng non

Gốc đa chú cuội chờ héo hon

Phải chi đừng để trâu ăn lúa

Giờ vui rước đèn với trẻ con

Chẳng biết cuội lên trăng mấy thuở

Đong đầy tiếng hát trẻ em thơ

Các tùng theo nhịp trống lân múa

Cuội vẫn ôm trăng đến bây giờ

Cuội ơi trên đấy có vui không ?

Dưới đây vợ cuội vẫn chờ trông

Ngày kia ngũ quên rơi xuống đất

Giữ cuội ở lại nghĩa vợ chồng

Giữ cuội ở lại Cuội buồn trông

Cây đa ai khéo bón vun trồng

Ngàn năm xanh mãi tươi màu lá

Chắc Cuội chẳng muốn xuống phải không ?

Biết rằng một mình ngồi buồn thiu

Cuội nhớ trần gian nhiều thật nhiều

Bao năm, đa thế, trăng vẫn thế

Thôi thì đành chịu cảnh đìu hiu

Ôi! Thương chú Cuội hiền lành ghê

Bay xa đến nỗi quên đường về

Ngồi mãi cung trăng cùng năm tháng

Buồn rãi ánh vàng đêm trăng quê

Trăng vàng trãi bóng sau bờ tre

Lũ trẻ rước đèn vui sau hè

Cùng nhìn lên trăng nào có biết

Chú Cuội đi xa chẳng chịu về

Nguyên Lê

(Trích Nguyệt San  45)

menu