Con biết không…?

Con biết không…?

Thành kính dâng hương linh bố

Thương kính tặng mẹ và ba me của chúng con

—-

Con đi giữa thênh thang cuộc đời

Ba mẹ là biển cả mênh mông dìu con từng ngọn sóng

Con có được đôi vai chắc rộng

Ba mẹ là đòn gánh cõng thời gian gồng ghềnh, héo hon

Con trưởng thành xuôi ngược nước non

Ba mẹ là bóng mát còm lưng cho con đến vô tận

Con, cuộc sống bon chen vướng bận

Đôi bờ sông thuyền không đậu, cũng chẳng giận để con vui

Con vô tình, chìm đắm những cuộc vui

Đâu hề biết ba mẹ đớn đau, khóc vùi trong tủi nhục…

Con là ruột gan ba mẹ rối bời từng khúc

Những khi con ngã bệnh, rã rượi ốm đau

Ba mẹ là dật dờ gió nhẹ… khóm trúc, bờ lau

Đưa con về nơi chôn nhau miền quê lam lũ

Ba mẹ là cung bậc của bản trường ca bất hủ

Con an giấc ngủ bằng những lời ru thăng trầm

Ba mẹ là đỉnh núi Thái sừng sững tháng năm

Tạc trong con sức mạnh âm thầm qua giông bão

Ba mẹ là cánh diều vi vu, tiếng sáo chao liệng

Dệt cho con bầu trời hướng thiện, ươm ước mơ

Ba mẹ là dìu dịu ấm áp những vần thơ

Ủ cho con ấm qua mùa đông bằng đôi bờ vai giá lạnh

Ba mẹ là chốn bồng lai tiên cảnh

Vậy mà con cứ phiêu du mỏi cánh bay tìm

Con tìm trong vô vọng… như đáy bể tìm kim

Một ngày kia, khi nhận ra con đã chìm trong ảo vọng

Con ơi con! Bạ mẹ là vòng tay dang rộng

Bằng tình yêu thương thời gian trải rộng đến không cùng

Chẳng thành lời mà bằng những nhịp tim rung

Ngân…ngân… mãi đến tận cùng hơi thở

Con ơi con! Con hãy luôn hằng nhớ

Sở hữu còn ta có được trên đời là tạm bợ mà thôi

Tình cha mẹ cho con là vĩnh cữu trên đời

Dù muôn kiếp ba mẹ vẫn luôn là bầu trời cao,cao rộng

Dào dạt tình thương biển cả lồng lộng …con biết không?

—-

Vu Lan PL.2555 / 2011

Phước Nhẫn

menu