Chú Cuội

Cuội ơi, ở trên cao mà chi

Ở trên cung trăng nào có gì

Chỉ trơ một cội đa già cỗi

Cuội ngồi nhớ nhà lệ tràn mi

Cuội thương cho vợ phải nuôi con

Tay xách nách mang hơn chục tròn

Khuyên vợ : “ thôi, mợ đi bước nữa”

Lắc đầu nguây nguẩy vợ nói “ Chưa”

Con Cuội đứa nào cũng giống cha

Phiêu lưu mạo hiểm đều kinh qua

Chỉ lên cung trăng là chưa tới

Đành ngóng chờ cha trở về nhà

Bao năm Cuội ngồi ngắm trần gian

Thời gian trôi qua Cuội chẳng màng

Chờ mong một ngày trăng rơi xuống

Gia đình sum họp, ở dưới luôn

Đêm rằm mặt hồ ánh trăng rơi

Chú Cuội biến mất chẳng tăm hơi

Vợ con tở mở đi tìm Cuội

Thì ra Cuội vẫn còn trên trời

Trên dưới không gian muôn cách trở

Chú Cuội xuống trần chỉ là mơ

Giấc mơ thiên thu chẳng biết tuổi

Để cho em thơ muôn tiếng cười

Phước Nhẫn

menu