Chớ quên nguồn cội – HGT

Chớ quên nguồn cội – HGT

Một đời với kiếp nhân sinh
Trụ trong sinh diệt, đượm tình ân triêm
Lỡ mai lá rụng bên thềm
Đưa tay hứng vội nỗi niềm vấn vương
Hữu tình như gió như sương
Khéo thời vụng giữ, vô thường cuốn trôi
Huống chi tình dễ phai phôi
Để quên nguồn cội, tiếng nôi ru hời
Thuyền đời tất sẽ chơi vơi
Lênh đênh bể khổ, một trời quạnh hiu
Ngẩn ngơ trước tuổi xế chiều
Giật mình, đón cả! Bao nhiêu muộn màng!
Thế nên đừng nỡ phụ phàng
Tứ ân, khắc giữ riêng mang!… đáp đền!

  • Hàn Giang Tử
menu