[Chị Ơi] Phải Học

[notification type=”standard”]

Cuối giờ học, Lam1 lên tiếng:
– Chị ơi, sao ở trường thầy cô cũng bắt học mà đến GĐPT các anh chị cũng bắt tụi em phải học?
Chị trưởng ôn tồn nói:
–    Vậy là tại chị dở rồi. Chị làm các em ngán học phải không?
Lam1 lúng túng:
–    Thưa chị, không phải vậy. Tại em thấy hai nơi giống nhau quá!

Vừa cười với Lam 1, chị trưởng vừa đảo mắt nhanh nhìn cả nhóm và hỏi:
–    Ai cũng có suy nghĩ như Lam 1? Thấy các Lam còn do dự, chị trưởng gợi ý thêm:
–    Nhận xét của Lam1 không sai vì cả hai nơi đều có chung mục đích là giáo dục con người. Nhưng em nào có thể nói điểm khác nhau trong mục đích giáo dục của hai nơi này?

Nhìn cánh tay Lam 2 giơ cao, chị trưởng mời:
–    Nào, chị mời Lam 2 phát biểu!
–    Thưa chị và các bạn, theo em, mục đích của trường học nhằm cung cấp kiến thức cho học sinh còn ở đây, GĐPT nhằm đào luyện thanh thiếu đồng niên thành Phật tử chân chánh, góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật giáo. Cùng cả nhóm bật cười, chị trưởng đùa:
–    Lam2 không công bằng rồi! Sao em đọc thuộc lòng mục đích của GĐPT mà không chịu nói chính xác mục đích giáo dục của nhà trường? Chị nói nghe! Chức năng của nhà trường là giáo dục cả đức, trí, thể, mĩ để học sinh trở thành người phát triển toàn diện, thành công dân tốt, yêu nước, sống có ích cho xã hội. Còn các anh chị trưởng mượn 4 bộ môn tu học để đưa giáo lý Đức Phật dạy đến với các em, giúp các em vận dụng tốt trong cuộc sống chính mình để có hạnh phúc, có sự an lạc ngay trong hiện tại và hướng đến sự giác ngộ, giải thoát. Giờ cho chị hỏi: “Ai yêu thích việc học?”

Thấy các Lam im lặng, chị trưởng khích tướng:
–    Chẳng lẽ tất cả đều ham chơi hơn ham học mà cho dù là vậy, các em đều biết ba mẹ và thầy cô mong đợi ở các em điều gì chứ? Lam 3 dè dặt lên tiếng:
–    Thưa chị, có lúc cũng thích nhưng nhiều lúc tụi em không hiểu gì cả thì làm sao thích được ạ? Chị trưởng có vẻ thông cảm:
–    Vấn đề là ở phương pháp truyền đạt nhưng không chỉ thế, quan trọng nhất vẫn là ở bản thân người học. Thầy có giỏi mà trò không chịu khó thì cũng chịu thôi. Đàng nào các em cũng phải học. Nếu miễn cưởng, ghét bỏ nó thì không cách nào học tốt được. Hãy học cách yêu quý nó để ta đến gần nó, để thân thiện với nó và nắm bắt được nó. Em nào biết sự tích đôi giày nè?” Lam 4 mạnh dạn giơ tay cao. Chị trưởng phấn khởi khen ngợi:
–    Lam 4 giỏi lắm! Mời em!

–    Thưa chị, xưa có một ông vua rất thương dân, một hôm ông nghĩ rằng ngưòi dân nghèo phải đi chân đất, sẽ bị đạp gai đau đớn lắm nên vua ra lệnh cho các quan trải da thú hay lá cây xuống đất để giúp cho chân của ngưòi dân khỏi đau … các quan cố gắng hết sức nhưng vì có quá nhiều người đi trên các con đưòng khác nhau nên ngày nào cũng có ngưòi bị đạp gai, chảy máu … May thay, có môt ông quan thông minh dâng lên cho vua một sáng kiến: thay vì trải da thú trên đưòng thì hãy cho mỗi ngưòi một mảnh da thú vừa đủ để họ bao hai  chân của họ lại, từ đó ngưòi ta đã làm ra đôi giày để che chở bàn chân.

Những tiếng vỗ tay vang lên thay cho lời khen. Chị trưởng kết luận:

–    Câu chuyện này dựa trên một chuyện có thật, từ đó chúng ta có thể rút ra những bài học cho mình. Trước hết, thay vì phải lót thảm khắp nẻo đường để đi cho êm chân (chúng ta không có khả năng) thì ta hãy tự nghĩ ra cách để dù đường không có thảm chúng ta vẫn làm cho êm chân được như thường. Cũng vậy, nếu không thay đổi đựơc hoàn cảnh, ta hãy tự thay đổi chính chúng ta: thay đổi cái nhìn, thay đổi quan điểm sống, thay đổi thái độ, cách ứng xử v..v.. Trong cuộc sống, có những ngưòi chỉ thích mùa xuân hay mùa thu còn mùa đông hay hè đến thì than van, khổ sở; tương tự như vậy, có ngưòi chỉ thích trời nắng. Mùa mưa họ không làm gì được, họ nhăn nhó, bực bội!  Như vậy, mỗi năm những người đó chỉ sống hạnh phúc, thoải mái được một mùa! Họ quên rằng bốn mùa là luật tuần hoàn tự nhiên, chúng ta không theo qui luật tự nhiên là tự rước phiền não vào cho mình! Đó là chưa nói cây cối cần mưa, thậm chí cần những cơn giông, sấm sét v.v.. nữa . Đối với con người, chúng ta thử soi lại mình xem, có phải chúng ta cũng có những tình cảm yêu-ghét, lấy – bỏ  như câu ca dao :

Thương nhau thưong cả đuờng đi,
Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng!

Những sự yêu ghét, lấy bỏ ấy, những thành kiến ấy có đúng không ? Có công bằng không v.v.. đó là những câu hỏi chúng ta cần tự đặt lại cho mình.  Đó là những phân biệt đối xử mà nguyên nhân là những hạt giống bất thiện trong ta: ích kỷ, tự ái, cố chấp, giận hờn v.v..
Những hạt giống bất thiện ấy làm cho cái nhìn của chúng ta trở nên lệch lạc, nhỏ nhen, méo mó, sai lầm, giống như  chúng ta mang cặp kính đen thì nhìn bầu trời xanh cũng thấy đen ngòm vậy! Hiện tượng này nói theo ngôn ngữ Phật Pháp là “tâm thức bị mắc kẹt”. Chính sự mắc kẹt đó làm cho cuộc đời chao đảo, nghiêng ngả, và làm ảnh hưởng đến những nguời chung quanh ta nữa … Để đối trị, chúng ta cần bồi dưỡng thêm cho tâm chúng ta những hạt giống tha thứ, yêu thuơng, hoan hỷ, thông cảm …

Muà Xuân của đất trời đang đến, còn mùa Xuân trong lòng chúng ta chỉ đến khi và chỉ khi tâm ta có khả năng biết ơn và chấp nhận sự thuận nghịch của bốn mùa, và biết chuyển hoá những nhận thức nhỏ nhen, thấp kém, cạn cợt, và phiến diện trong những thuận nghịch ấy, ngay trong đời sống hằng ngày của chúng ta .

Các lam vỗ tay reo lên:
–    Chị nói hay quá! Chị trưởng cười “bật mí”:
–    Chị nói theo bài Phật pháp thứ năm trong tuần đầu của tháng 2 do “Nhóm áo lam” thực hiện đó! Ta biết là hay nhưng nếu ta thực hiện được thì mới thật sự là hay. Đúng không các em! Thôi nào! Chúng ta cùng chắp tay hồi hướng để kết thúc giờ học hôm nay nhé!

Diệu Quang

[/notification]