[Thơ] Hạ về

hạ về

hạ về

Mưa rơi rơi ướt đôi bờ vai nhỏ,
Ve râm ran ríu rít gọi hè sang,
Cánh phượng hồng ép vào trang lưu bút,
Ta thì thầm: “Hè ở nhé, đừng đi!”.

Mùa hạ về nhắc ngày qua kỷ niệm
Thuở quê nhà thương xiết mấy sao nguôi!
Chiều chủ nhật đội mưa về hớn hở,
Vui say sưa, tay bắt mặt mừng.

Hạ xứ xa mưa vẫn rơi tí tách,
Nhưng không có ve sầu, không phượng vĩ báo hè sang,
Không có những chiều chủ nhật bên anh chị em, bè bạn;
Không có những bàn tay nắm chặt lấy tay mình,

Đôi bàn tay ta mân mê nhau, rồi bỗng dưng nắm lại.
Mùa hạ ơi! Khắc khoải ngóng quê nhà …

Phước Nguyên.